Đua Xe

Honda Winner 150 phiên bản đua: “Quái vật” hai bánh

Honda Winner 150 là một mẫu xe côn tay rất thú vị, rất thân thiện. Đó là một sự kết hợp hài hòa giữa sức mạnh động cơ và độ thoải mái khi cầm lái thường ngày. Nhưng Winner 150 vẫn còn tiềm ẩn rất nhiều “thú tính” mà khi được giải thoát, nó sẽ khiến bạn choáng ngợp.

Tôi đang đề cập đến mẫu xe Honda Winner 150 phiên bản đua trong nước của Honda Việt Nam Racing. Đây là chiếc xe được Honda Việt Nam thiết kế cho giải đua Mô tô toàn quốc tranh Cup quốc gia 2018, trước chặng thứ 2 của giải đấu này tại Cần Thơ hôm 30/4 vừa rồi, tôi đã có may mắn được chạy thử chiếc xe này tại đường đua và mẫu xe này thực sự khiến tôi phấn khích.

Trước tiên, đề cập một chút tới mẫu xe Winner 150 phiên bản đua trong nước này, khác với phiên bản đua được Honda Việt Nam Racing thiết kế cho giải đua Mô tô Châu Á ARRC 2018 (phiên bản UB150), phiên bản đua trong nước được “dọn lại” ở một mức độ cầm chừng hơn nhiều để phù hợp với điều kiện đường đua trong nước.

Honda Winner 150 bản thương mại đã có sức mạnh lên tới khoảng 15,4 mã lực với sức mạnh đến từ khối động cơ DOHC 149,1cc. Trước giờ mặc dù chưa bao giờ Honda Việt Nam chính thức lên tiếng thừa nhận nhưng giới mê xe đều đồng ý với nhận định rằng Honda Winner 150 đã được hãm tua lại để giảm bớt sức mạnh, phù hợp hơn với việc sử dụng phổ thông. Bên trong Winner 150 vẫn là một khối sức mạnh tiềm tàng. Và các kỹ sư đến từ Honda Việt Nam Racing đã giúp “quái vật” trong Winner 150 được giải thoát.

Về lý thuyết, để có thể mở tua tối đa cho Winner 150 thì chỉ việc thay ECU. Tuy nhiên, nếu bạn không cẩn thận, đây không khác gì hành động phá máy. Một chiếc xe để có được sự ổn định , bền bỉ thì cần phải có một sự đồng bộ giữa các bộ phận. Và với việc độ xe mà không can thiệp vào động cơ, các đội đua vốn chỉ “ăn nhau” bởi những công thức phối đồ nhằm tạo ra sức mạnh lớn nhất ở một độ ổn định cao nhất.

Tôi đã từng thử qua vài mẫu Winner 150 độ của cá nhân cũng như một số cửa hàng xe máy và thực sự mà nói, tôi không mấy ấn tượng với những mẫu xe này vì so với bản thương mại, những mẫu độ này quá thua kém về sự “cân bằng”. Đúng là những nhà sản xuất như Honda Việt Nam luôn có lý khi đưa ra những cấu hình kỹ thuật cho sản phẩm của mình.

Tôi không nghĩ rằng một chiếc Winner độ có thể tạo ra một cảm xúc tích cực lấn át đi cảm tình về sự ổn định của Winner 150 bản thương mại.

Tuy nhiên, tôi đã may mắn có được cơ hội làm tôi phải thay đổi suy nghĩ đó hôm 30/4 vừa rồi với phiên bản đua của Winner 150 do Honda Việt Nam Racing phát triển.

Đề cập qua một chút về kỹ thuật, phiên bản đua Winner 150 mà tôi trải nghiệm được phát triển bợi đội ngũ Honda Việt Nam Racing, đội đua  quốc tế chuyên nghiệp đầu tiên và duy nhất của Việt Nam hiện tại. Đây là phiên bản đua nội địa, được làm lại theo kiểu “dọn kiểng”, tức giữ nguyên về động cơ. Phần hộp số đã được tinh chỉnh lại để ra vào số theo kiểu đua xe quốc tế : 1 tiến 5 lùi thay vì 1 lùi 5 tiến như bản thương mại. Một số thay đổi khác về động cơ là phần cổ hút và tản nhiệt cũng được thay thế bằng loại lớn hơn.

ECU của xe được thay thế bằng một mẫu ECU hoàn toàn mới đã được Honda Việt Nam Racing tinh chỉnh. Honda Việt Nam cũng đã tiến hành thay thế lại hệ thống treo bằng loại của hãng YSS. Phần tay lái được hạ thấp cũng như gia cố để chắc chắn hơn (có lẽ sức mạnh của chiếc xe chưa đến mức phải sử dụng đến trợ lực như trên phiên bản UB150 ). Ống xả của xe được thay thế bằng loại của hãng Endurance. Đồng hồ của xe đã được chuyển xuống giữa để hỗ trợ các tay đua “núp gió”,… Ngoài ra toàn bộ phần vỏ nhựa của xe đã được làm lại, loại bỏ đi những chi thiết “không cần thiết” nhằm tối ưu hóa trọng lượng.

Tất cả những điều chỉnh này giúp chiếc Honda Winner 150 được gia tăng thêm khoảng 8 mã lực, thành 23 mã lực, tốc độ tối đa đạt được vào khoảng 160km/h. Đương nhiên những con số này chỉ đẹp về mặt lý thuyết, rất nhiều mẫu Winner 150 độ còn có thông số lớn hơn, điều quan trọng là chiếc xe khi sử dụng thưc tế.

Cảm giác đầu tiên khi bước lên Winner 150 phiên bản đua của Honda Việt Nam Racing là “cứng”, yên ngồi cứng hơn và đặc biệt là tư thế cầm lái được tối ưu theo kiểu khí động học: thấp hơn và đổ người về phía trước. Về tay lái như đã đề cập ở trên, cứng hơn hơn rất nhiều. Với tư thế này, bạn sẽ có cảm giác gần gũi với một chiếc CBR hơn là Winner 150.

Tiếp theo là việc làm quen với kiểu vào số 1 tiến 5 lùi cũng khiến bạn sẽ phải mất một chút thời gian để làm quen.

Nổ máy khởi động và giác quan bị kích thích tiếp theo là thính giác. Tiếng pô xe phát ra cực kỳ uy lực và chắc chắn. Thử vài nhịp “nẹt pô” và bạn sẽ thấy những tiếng xé gió chói tai.

Vào số 1, vặn ga. Những tưởng chiếc xe sẽ phải thốc lên mạnh như những mẫu độ thường và như hình dung của tôi về một mẫu độ. Nhưng không phải thể, ở khoảng 1/5 vòng ga đầu, chiếc xe khá ì ạch ở số 1, cảm giác như có độ trễ lớn của tay ga. Tuy nhiên khi vặn ga thêm một chút thì mọi thứ khác biệt hoàn toàn, chiếc xe thốc lên, nếu không nhờ có tư thế lái được điều chỉnh, rất có thể chiếc xe sẽ bốc đầu. Từ dải ga này trở đi ở số 1, bạn có thể cảm nhận được từng chuyển động của động cơ được truyền đến hai bánh xe mạnh mẽ đến như thế nào, khi thốc ga, cảm giác giống như chiếc xe chồm cả 2 bánh lên.

Lí giải về việc trễ ga số 1 ở 1/5 ga đầu, một kĩ sư của Honda Việt Nam Racing cho biết đơn giản như sau: “Vì các tay đua khi xuất phát luôn vặn ga ở một mức lớn rồi bóp côn chứ không khởi động kiểu như người thường chạy xe nên mức 1/5 ga đầu gần như bị bỏ qua khi xuất phát, đây là điều chỉnh dựa trên thói quen của các tay đua”. Hiện tượng này chỉ xuất hiện ở số 1 của xe.

Số của chiếc Winner 150 phiên bản đua này khá cứng, bạn phải nhấn hoặc gảy mạnh hơn. Đây là điều chỉnh hợp lí bởi các tay đua đi giày bảo vệ rất cứng nên nếu làm số quá nhẹ, các tay đua sẽ khó cảm giác được.

Kể từ số 2 trở đi, ga của chiếc xe rất “nhạy”, đặc biệt là từ số 3 trở đi bạn có thể cảm nhận được độ nhạy này một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Chiếc xe vọt đi rất nhanh và gần như không có độ trễ.

Đến đoạn ôm cua đầu tiên, tôi có gặp đôi chút khó khăn bởi tay lái của xe hơi nặng và chiếc xe khi vào cua có tốc độ vào khoảng 60km/h. Điều mà tôi có thể cảm nhận khi vào cua đầu tiên là chiếc xe rất cân bằng, không hề rung lắc và sẽ rất khó cho những ai chưa từng chạy xe phân khối lớn để vào cua với chiếc Winner 150 phiên bản đua này.

Đến đoạn đường thẳng, vào số lớn và vọt thẳng. Trong tích tắc chiếc xe đã phóng hết chiều dài của sân vận động Cần Thơ (khoảng 100m) trong khi tôi mới nảy tớ số 4. Điều này khiến tôi không khỏi tiếc nuối, tôi thực sự muốn thử cảm giác hết số của chiếc xe này, nó quá mạnh, quá phấn khích như tôi chưa kịp đẩy mọi thứ tới đỉnh điểm là số 6 thì đã tới khúc cua tiếp theo.

Đến đây, một điều khác thu hút tôi hơn đó là độ ổn định và thuần của chiếc xe khi về số, vào cua ở tốc độ cao. Và tôi chỉ có một nhận xét là: Xuất sắc, mọi thứ nhẹ nhàng và “ngọt” đến không ngờ. Tôi đã bắt đầu làm quen với chiếc Winner 150 phiên bản đua như thế.

Sau khi đã thử chạy được 3 vòng sân, tôi quen dần với cảm giác lái của chiếc xe này. Mọi thứ trở nên thực sự “điên rồ”. Tôi cảm nhận được từng “nhịp thở” của chiếc xe này.

Có một khái niệm về sự “nhạy cảm” của một chiếc xe và rất khó để đưa vào quy chuẩn, nó khá tương đồng với sự nhạy cảm của một cô gái đam mê nghệ thuật. Một chiếc mô tô phân khối lớn, một chiếc cruiser cực ngầu chắc chắn sẽ gây phấn khích cho bất cứ người ham mê tốc độ nào nhưng sự nhạy cảm của chiếc xe đó lại là một điều khác hoàn toàn, đây không phải là khái niệm về độ chính xác của tay ga hay thước lái. Ví dụ dễ nhận thấy nhất về sự “nhạy cảm” của một chiếc xe là trên những chiếc xe cổ. Không phải tôi đang đề cập đến việc chiếc xe ấy dễ hỏng hóc mà là một chiếc xe được chăm chút kĩ lưỡng và có dấu ấn cá nhân được “thổi” đậm vào chiếc xe đó.

Tôi tìm thấy một sự nhạy cảm ở chiếc Winner 150 phiên bản đua này. Tôi may mắn có cơ hội được tiếp xúc nhiều với đội ngũ của Honda Việt Nam Racing, đó rất có thể là nguyên nhân tôi “đồng cảm” được với chiếc xe này.

Đến vòng thứ 5, mọi cảm giác lạ lẫm của chiếc xe này đều biến mất. Chiếc xe thôi thúc tôi hãy cảm nhận nó, đừng quá chú trọng đến việc dò xét hay đánh giá, hãy tận hưởng cảm giác của một…. Tay Đua.

Chiếc Winner 150 phiên bản đua này tạo được cảm giác lôi kéo thân mật đến bất ngờ. Tôi muốn co rúm người lại ở mức lớn nhất có thể. Hai đầu gối tôi muốn kẹp chặn vào khung xe, tay nắm chặt, vặn mạnh ga và khép khuỷu tay vào gần nhau nhất có thể. Ngồi dịch ra phía sau, nhoài người sao cho lưng thẳng, cúi gập đầu xuống và cảm nhận….

Tôi đang muốn đề cập đến tư thế “núp gió” của những tay đua. Núp gió cùng chiếc Winner 150 phiên bản đua khiến tôi cảm thấy như có thể hòa làm một với chiếc xe này. Mọi thứ xung quanh như không tồn tại, chỉ còn tôi, tiếng pô xe uy lực và những đoạn đường phía trước.

Càng chạy tiếp, chiếc xe càng thách thức sự liều lĩnh, phấn khích của tôi. Trong đầu tôi nảy ra một ý định “nghịch ngu” và ngay lập tức tôi làm theo: sau khi thoát khúc cua số 2, tôi tăng tốc đột ngột sau đó hạ nhẹ ga, bóp côn và nảy chân về số 1 rồi nhả côn.

Nếu bạn đã từng vô tình giẵm phải đuôi của một chú chó thì đây cũng là phản ứng tương tự của chiếc Winner 150 phiên bản đua khi tôi làm như trên. Chiếc xe giật nảy, và “cuỗi đuôi”. Tôi cảm nhận được khoảnh khắc chiếc xe mất cân bằng đó. Nhưng nó không làm tôi hoảng hốt, tôi cảm thấy làm chủ được tình hình và nhanh chóng bóp côn, đạp xuống số 3 và từ từ tăng tốc trở lại. Sau khi chạy thử, tôi đã suy nghĩ về khoảnh khắc này, vì sao tôi lại có thể xử lý tình huống đó? Tôi thấy có 3 nguyên nhân: Thứ nhất là tư thế ngồi của chiếc Winner 150 phiên bản đua này, thứ 2 đó là nhờ tay lái của chiếc xe này được siết nặng hơn và thứ 3, đó là vì tôi đã chủ động để thử nghiệm tình huống này.

Underbone chắc chắn không có dáng ngồi tối ưu về mặt khí động học như Motor Sport, nhưng bù lại tư thế ngồi của underbone khiến bạn có thể làm chủ chiếc xe với một tỉ lệ cao hơn. Đặc biệt với chiếc Winner 150 phiên bản đua này với tay lái được hạ thấp đồng thời siết chặt hơn thì dù phần bánh sau có không ổn định thì phần tay lái và bánh trước vẫn sẽ không bị ảnh hưởng nhiều, qua đó khiến các tay đua có thể thoát được những tình huống vào số sai lầm mà không gây hậu quả nghiêm trọng.

Chiếc Winner 150 phiên bản đua này không hề xuất hiện hiện tượng rung ngang, chiếc xe khi chạy cực tĩnh và ổn định. Điều này một phần đạt được do chiếc xe này đã được làm lại hệ thống treo cứng hơn cùng với một bộ lốp to hơn.

Sẽ gây ra nhiều nghi ngờ nếu tôi khẳng định sự ổn định của chiếc xe này chỉ sau 15 phút chạy thử. Nhưng sự ổn định của chiếc này đã được kiểm chứng qua một thực tế rõ ràng là tại các cuộc đụa của Honda tổ chức suốt 3 năm qua. Nội dung Winner 150 luôn là nội dung có tốc độ cao nhất và ít tai nạn nhất. Thậm chí đến mức một số tay đua nói rằng họ “chán” đua Winner 150 bởi xe này “an toàn quá”.

Nếu phải tìm ra một điểm không hài lòng nhất ở mẫu Winner 150 phiên bản đua này thì tôi sẽ chọn hệ thống phanh gần như được giữ nguyên so với bản thương mại thì rõ ràng không thể phát huy được hiệu quả như mong muốn với phiên bản đua này.

Sau 15 phút chạy thử Winner 150 phiên bản đua, tôi cảm thấy thực sự phấn khích và “điên rồ”. Một cảm giác gần như không thể có được với một mẫu xe thương mại.

Để kiếm chứng sự khách biệt, ngay sau khi chạy thử chiếc Winner 150 phiên bản đua, tôi đã lấy luôn một chiếc Winner 150 bản thương mại để chạy tiếp. Và “sự yên bình” đã trở lại. Tôi thực sự thấy bất ngờ. Đây không phải lần đầu tiên tôi chạy Winner 150, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy chiếc xe này “hiền” đến thế. Tôi cảm thấy như mình đang chạy một chiếc… Vison.

Trở lại với tư thế ngồi thoải mái, tiếng êm, mạnh vừa đủ. Với nón bảo hiểm full face, tôi thậm chí còn không nghe nổi tiếng pô của Winner 150.

Winner 150 mà tôi thường chạy là chiếc xe “số má” nhất trong phân khúc xe côn tay 150cc ở Việt Nam, và bản thân chiếc xe này cũng “khá dữ”. Tuy nhiên mọi khái niệm này gần như biến mất khi chạy Winner bản thường sau khi chạy Winner phiên bản đua.

Đương nhiên, sức mạnh của chiếc Winner 150 đã được khẳng định bởi những người tiêu dùng trên toàn quốc. Trường hợp tôi cảm thấy Winner 150 bản thương mại “mất sức mạnh” như trên hoàn toàn do hiện tượng “sốc” vì thay đổi đột ngột.

Sẽ là quá khập khiễng khi so sánh một chiếc xe phiên bản đua và xe phiên bản thường. Chiếc Winner 150 phiên bản đua chắc chắn không phù hợp để chạy thường ngày, và chiếc Winner 150 bản thương mại thì không thể bì kịp về sức mạnh với “chính nó” sau khi được độ lại.

Honda Winner 150 bản thương mại còn tiềm ẩn nhiều sức mạnh, tuy nhiên để giải thoát được “con quái vật” ẩn sâu trong nó thì là chuyện không đơn giản. Và Honda Việt Nam Racing đã có một “tác phẩm” thực sự với Honda Winner 150 phiên bản đua nội địa.

Đến đây, trong đầu tôi bắt đầu lờ mờ hiện ra hình ảnh của chiếc Honda Winner 150 phiên bản UB150…

Honda Winner 150 phiên bản UB150 của Honda Việt Nam Racing

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.